Người bệnh là trụ cột kinh tế, là chỗ dựa tinh thần trong gia đình… khiến họ không dám chia sẻ tình trạng sức khỏe, phải một mình chiến đấu ung thư.

Chị T.K.H. (32 tuổi, TP.HCM) nhận kết quả ung thư vú phải, giai đoạn 2 vào tháng 11/2024. Là trụ cột gánh vác kinh tế cho gia đình và cha mẹ lớn tuổi có nhiều bệnh nền.
Cầm kết quả ung thư vú, chị H. lặng người cùng bao suy nghĩ rối ren, liệu nên từ bỏ hay điều trị. Chị cầm điện thoại gọi cho gia đình, gượng cười hỏi thăm sức khỏe cha mẹ, giấu sự suy sụp vào trong. Vừa dứt cuộc điện thoại, chị chạy vào nhà vệ sinh, khóc òa nức nở. Ở độ tuổi nhiều sức sống, mơ ước phía trước, chưa lập gia đình, nếu chị từ bỏ sẽ là dấu chấm hết. Nếu chị tiếp tục điều trị, ai sẽ lo kinh tế gia đình và viện phí cho cha mẹ.
Bác sĩ CKI Lê Ngọc Vinh, Đơn vị Ngoại Vú – Đầu Mặt Cổ, Phòng khám Đa khoa Tâm Anh quận 7, chia sẻ sự khó khăn của chị H. Chị H. còn trẻ, còn nhiều cơ hội phía trước. Bệnh ung thư vú ở giai đoạn 2, khi điều trị đúng cách có tiên lượng sống sau 5 năm đến hơn 80%.
Chị H. sắp xếp lại việc gia đình, cắt giảm chi phí gửi về gia đình trong khoảng 1-2 năm để tập trung điều trị cho chính mình, bởi không muốn “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”. Dù vậy, chị cũng không báo cho anh chị và cha mẹ; chỉ chia sẻ cùng một người bạn thân. Chị H. được phẫu thuật cắt u vú (phẫu thuật bảo tồn) và vùng mô lành xung quanh khoảng 2cm, sau đó hóa trị, xạ trị và uống thuốc nội tiết.

Trường hợp khác là anh N.V.M. (40 tuổi, Bình Dương), trụ cột trong gia đình. Vợ anh vừa mất vào tháng 7/2024, để lại anh với con gái 3 tuổi. Nỗi đau chưa nguôi ngoai thì tháng 10/2024, anh phát hiện ung thư hạch giai đoạn 3 từ dấu hiệu nổi hạch cổ. Anh gục đầu xuống bàn, người run lên bần bật, nước mắt tuôn ra, nghĩ mình sẽ chết, không thể thay vợ chăm sóc con gái. Anh mất niềm tin vào cuộc sống vì chỉ trong thời gian ngắn đã vừa mất người thân, vừa ngấp nghé “cửa tử”.
Bác sĩ chia sẻ sự mất mát của anh M. nhưng khuyên anh không vì nghịch cảnh mà từ bỏ điều trị khi còn có cơ hội. Bệnh ung thư hạch giai đoạn 3 nếu đáp ứng tốt với điều trị, tiên lượng chữa khỏi bệnh cao. Chỉ có đối mặt với bệnh ung thư và điều trị, anh mới có cơ hội chăm sóc, nuôi dưỡng con gái.
Anh M. gửi con cho người thân hỗ trợ chăm sóc để mình bước vào cuộc chiến với ung thư. Anh được lên kế hoạch truyền 6 toa hóa chất, mỗi toa cách nhau 3 tuần. Sau lần truyền thuốc đầu tiên, kết quả siêu âm, MRI cho thấy các hạch ở bụng, cổ, vùng thượng đòn… giảm kích thước.
Mặc dù đã được các bác sĩ mô tả trước những tác dụng phụ có thể gặp phải trong quá trình hóa trị, nhưng khi tóc rụng hàng loạt, mất vị giác, tăng men gan, giảm bạch cầu, khô rát miệng, tiêu chảy… liên tục, chị H. và anh M. vẫn không thể chấp nhận ngay nên rơi vào cơn hoảng loạn. Đồng thời, áp lực về kinh tế khiến họ nhiều lần muốn bỏ cuộc. Nhìn thấy sự khủng hoảng và đơn độc ở người bệnh, các bác sĩ, điều dưỡng đã chủ động chia sẻ, an ủi tinh thần giúp người bệnh bình tĩnh và vững tin hơn trên hành trình chiến đấu ung thư.
Đồng hành cùng người bệnh
Bác sĩ Vinh cho biết, người bệnh khi nhận kết quả ung thư mang nhiều nỗi lo lắng, cần sự chia sẻ, động viên từ bác sĩ và gia đình. Trong đó, gia đình là điểm tựa tinh thần cốt yếu cho người bệnh, bởi sau thời gian ở bệnh viện, ai cũng về tổ ấm, nơi có người thân thuộc, không khí quây quần bên mâm cơm, xem ti vi, làm việc nhà… Nhưng nhiều trường hợp, người bệnh thiếu sự đồng hành của gia đình, chẳng hạn như anh M. và chị H., dẫn đến dễ từ bỏ điều trị, trong khi vẫn còn nhiều cơ hội chữa khỏi.
Trong quá trình điều trị, những tác dụng phụ của thuốc hóa trị, xạ trị khiến người bệnh rụng tóc, mất vị giác, miệng khô rát, tiêu chảy… Nặng hơn, người bệnh có thể bị tăng men gan, giảm bạch cầu. Không có người thân bên cạnh chia sẻ những khó khăn khiến người bệnh càng dễ rơi vào bế tắc tâm lý. “Khi những nỗi lo lắng không được giải quyết, người bệnh càng rối loạn, sợ hãi khiến việc điều trị gặp nhiều khó khăn” – bác sĩ Vinh cho hay.
Một mình bước vào cuộc chiến với ung thư không dễ dàng. Bác sĩ vừa điều trị vừa là người bạn đồng hành, hỏi han, động viên người bệnh vượt qua vấn đề tâm lý và sức khỏe. Khi không thể chia sẻ cùng gia đình, bác sĩ khuyến khích người bệnh nên tìm kiếm sự hỗ trợ của người thân quen. Người bệnh có thể nhờ người thân trông coi con nhỏ, như trường hợp anh M.; hay tâm sự với bạn bè như trường hợp chị H.
Nguyễn Trăm
HỆ THỐNG BỆNH VIỆN ĐA KHOA TÂM ANH