Sự quan tâm, đồng hành của người chồng đã giúp các chị em xốc lại tinh thần, chấp nhận điều trị ung thư, cải thiện tình trạng bệnh.

“Anh sẽ ở đây cạnh em, cạo tóc cùng em chiến đấu ung thư” – anh N.V.H. (50 tuổi, TP.HCM) nắm tay vợ là chị T.M.V. (48 tuổi, TP.HCM) bị ung thư vú giai đoạn 3, dặn dò trước khi chị vào toa thuốc đầu tiên trong hành trình chữa bệnh.
Chị V. phát hiện ung thư vú ở giai đoạn 3B, tế bào ác tính xâm lấn mô xung quanh, di căn hạch thượng đòn (nhóm hạch nằm ở gốc cổ). Cầm kết quả ung thư, chị V. hoa mắt, tai lùng bùng cố gắng lắng nghe bác sĩ tư vấn.
Thạc sĩ bác sĩ CKI Huỳnh Bá Tấn, khoa Ngoại Vú – Đầu Mặt Cổ, BVĐK Tâm Anh TP.HCM, cho biết u ở ngực chị V. có kích thước 6cm, cần được hóa trị 6 toa, “gom” nhỏ để phẫu thuật cắt tuyến vú thuận lợi, đồng thời tái tạo thẩm mỹ. Căn cứ vào kết quả giải phẫu bệnh sau đó, người bệnh có thể cần xạ trị, uống thuốc sinh học để ngăn nguy cơ ung thư tái phát.

Trở về nhà, trong bữa ăn, chị ngồi lặng lẽ, nước mắt rơi lã chã. Sau bữa ăn, anh H. vào phòng, thấy tập hồ sơ trong hộc tủ và đọc, mới biết vợ bị ung thư vú. Hơn 20 năm vợ chồng, anh hiểu vợ sợ cả nhà lo lắng nên không nói về tình trạng sức khỏe, cố gắng giấu. Chị không muốn điều trị vì tốn kém chi phí, sợ mình là gánh nặng cho cả nhà. Anh H. nắm chặt tay vợ, họp các con, động viên chị điều trị theo hướng dẫn của bác sĩ, hóa trị, phẫu thuật, xạ trị.
Anh tìm nơi điều trị cho vợ. Trước hóa trị 1 ngày, anh H. tự tay gội đầu, sấy tóc cho vợ, sau đó cầm kéo, cắt tóc cho vợ. Từng đoạn tóc đen, óng ả rơi xuống nền, lòng anh quặn thắt, nước mắt rưng rưng. Đây là lần đầu tiên anh cắt tóc cho vợ nhưng lại trong hoàn cảnh ngặt nghèo. Anh cắt và cạo luôn mái tóc của mình để vợ không thấy buồn tủi. Vợ chồng anh nhìn nhau với 2 mái đầu bóng nhẵn chuẩn bị cho cuộc chiến cam go.
“Từng lời động viên, chăm sóc của chồng là “cánh tay” níu giữ những lúc tôi muốn buông xuôi” – chị V. tâm sự.
Anh luôn theo sát, đưa chị nhập viện, theo dõi từng giọt hóa chất. Anh xót lòng khi vợ oằn mình vô thuốc. Đều đặn mỗi 3 tuần, dù bận nhiều việc, anh H. luôn sắp xếp đưa vợ đến bệnh viện để truyền thuốc hóa trị và lắng nghe kỹ từng lời bác sĩ dặn.
Tác dụng phụ của thuốc hóa trị khiến chị V. bị thiếu máu, cơ thể xanh xao, trắng bệch, mất vị giác, miệng lở loét. Chị V. bị ngắt quãng liên tục 2 toa 4 và 5, kéo dài thời gian hóa trị cùng nguy cơ không thể hoàn thành điều trị tiền phẫu. Anh H. đưa vợ đi đi về về bệnh viện để truyền máu, nóng lòng xem kết quả đồng thời tham gia các hội nhóm ung thư để xin kinh nghiệm từ những người đồng bệnh về các món ăn bổ dưỡng, giúp người bệnh có sức khỏe. Anh nấu cháo kết hợp nhiều nguyên liệu như trứng lộn, thịt bò, sò huyết, đậu xanh, khoai tây… và đổi thực đơn mỗi ngày để vừa cung cấp dinh dưỡng, vừa giúp chị dễ nuốt. Những đêm chị sốt cao, đau nhức toàn thân, anh thức trắng ngồi bên giường. Anh giấu tiếng thở dài, không để vợ thấy những nỗi lo trên gương mặt mình.
Chị V. vượt qua 6 toa thuốc hóa trị, bước vào cuộc phẫu thuật đoạn nhũ và tái tạo bằng vạt da cơ lưng rộng. Anh hồi hộp nhìn kim đồng hồ nhảy từng giây, cầu nguyện cuộc phẫu thuật suôn sẻ. Sau 6 tiếng phẫu thuật và 3 tiếng theo dõi ở phòng hồi tỉnh, chị được chuyển về phòng bệnh, anh mừng rơn, nắm chặt bàn tay vợ. Anh tiếp tục đưa chị đi xạ trị 20 tia. Từ một người không chấp nhận điều trị, đến nay, chị V. cùng chồng đã đi qua chặng đường gian khổ, sức khỏe tiến triển tốt.
Cũng như anh H., anh T.V.M. (45 tuổi, Long An) có vợ là chị T.N.Q. (36 tuổi, Long An) bị ung thư hạch bạch huyết (lymphoma), loại lymphoma không Hodgkin, giai đoạn 3B. Hạch của chị phì đại, xuất hiện ở gan, lách, dọc động mạch chủ, chèn ép gây phù chân, suy thận cấp. Nghĩ mình điều trị ung thư sẽ là gánh nặng kinh tế và tinh thần cho gia đình, chị Q. từng từ chối điều trị. Anh M. liên tục sớm hôm khuyên vợ mạnh mẽ chiến đấu, anh luôn đồng hành cùng. Anh luôn đi cùng chị mỗi khi tái khám, truyền thuốc bởi lo rằng chị bị bệnh, tâm lý lo lắng và cơ thể mệt mỏi khiến chị không nghe kỹ hết lời bác sĩ. Anh chọn phác đồ hiện đại, thuốc thế hệ mới để truyền cho vợ. “Điều gì tốt nhất cho vợ, tôi sẽ chọn” – anh M. tâm sự.
Mỗi 3 tuần, anh đưa vợ đến bệnh viện truyền thuốc hóa trị. Sau toa thuốc đầu tiên, chị giảm phù chân, hạch to nhất giảm nửa kích thước, hết suy thận cấp. Sau lần truyền hóa chất thứ hai, siêu âm cho thấy toàn bộ hạch trên cơ thể giảm 80% kích thước, có hạch tan hoàn toàn.
Chị Q. không bị rụng tóc nhưng tóc khô xơ, da dẻ nứt nẻ, móng tay, móng chân đen xì. Anh M. sơn móng tay cho vợ để chị đỡ tủi thân. Đêm đêm chị Q. nhức khắp người, anh ngồi bóp tay, chân cho vợ, an ủi chị cố gắng vượt qua. Mỗi ngày đi làm, anh tranh thủ gọi về cho vợ, cập nhật tình hình sức khỏe. Anh thu xếp công việc để về đúng giờ với vợ, cùng vợ ăn cơm tối, động viên tinh thần vợ.
Tháng 3/2024, chị Q. hoàn thành 6 toa thuốc, kết quả toàn bộ hạch đã giảm kích thước. Chị cần tái khám, theo dõi định kỳ để phát hiện sớm ung thư tái phát (nếu có). Anh và chị cùng thở phào.
Bác sĩ Tấn cho biết, nhiều chị em khi biết mình bị ung thư thường sợ mình là gánh nặng của gia đình nên từ chối điều trị hoặc điều trị nhưng mang nặng tâm lý có lỗi vì không thể chăm sóc chồng, con như trước. Điều trị ung thư là hành trình dài, tùy trường hợp mà có thể kéo dài từ ba tháng đến hàng chục năm. Suốt quá trình điều trị, các tác dụng phụ của thuốc gây chán ăn, nôn ói, tâm trạng buồn bã, bứt rứt… cũng dễ khiến chị em nản lòng. Thậm chí, sau điều trị, sự thay đổi nội tiết trong cơ thể khiến tâm trạng người bệnh bất thường, dễ cáu gắt.
Bên cạnh các phương pháp điều trị như phẫu thuật, hóa trị, xạ trị với công nghệ cao, bác sĩ nhiều kinh nghiệm, tinh thần lạc quan, mạnh mẽ của người bệnh đóng vai trò quan trọng. Sự đồng hành, động viên của gia đình, nhất là người chồng giúp chị em không mang cảm giác bị bỏ rơi, có thêm động lực để chiến đấu. Những lời động viên, cử chỉ quan tâm của người chồng giúp vợ xoa dịu nỗi đau tinh thần và thể xác.
HỆ THỐNG BỆNH VIỆN ĐA KHOA TÂM ANH