Từ một nốt mụn nước nhỏ ở miệng, bé trai 3 tuổi gãi ngứa nhiều, mụn lây toàn thân.

Mẹ bé N.H.D. (3 tuổi, Bến Tre) cho biết, hơn 10 ngày trước, vùng mép trẻ xuất hiện một nốt mụn nước nhỏ. Mụn gây ngứa, bé gãi nhiều trầy xước da, mụn loang nặng nhất ở mặt, da đầu, cổ, bụng, lưng, chân. Trong mụn có nước giống như nốt phỏng (bỏng).
Bé được một cơ sở y tế chẩn đoán nhiễm trùng da, điều trị bằng kháng sinh và thuốc bôi gần 10 ngày không khỏi, trong miệng nổi thêm nhiều mụn nước tương tự.
Sau đó, bé được mẹ đưa đến khám với tiến sĩ bác sĩ Đặng Thị Ngọc Bích, chuyên khoa Da liễu – Thẩm mỹ Da, BVĐK Tâm Anh TP.HCM. Qua thăm khám, bác sĩ Bích cho biết mụn trong miệng trẻ còn mới, ở các vùng khác mụn đã khô, đang đóng mày, gần lành hẳn. Vì mụn mọc nhiều nhất ở vùng mũi, miệng trẻ, bác sĩ chẩn đoán bé mắc bệnh chốc (hay còn gọi là chốc lở), kèm theo sẩn ngứa.

Bé được kê thuốc chống ngứa bôi trong miệng, kháng sinh. Riêng các vùng mụn đã khô, ngừng bôi xanh methylen, để mụn tự lành. Phụ huynh được hướng dẫn cách chăm sóc trẻ tại nhà. Hiện, sau một tuần điều trị, trẻ hết ngứa, mụn nước ở miệng đã khỏi.
Theo bác sĩ Bích, thông thường các mụn nước của bệnh chốc ở trẻ em sẽ lành trong 10 ngày. Tuy nhiên, ở trường hợp này, dù bệnh nhi đã điều trị trước đó bằng kháng sinh, bệnh vẫn không dứt. Có thể do sức đề kháng yếu, bé đổ mồ hôi nhiều hoặc giữ vệ sinh chưa tốt nên bệnh kéo dài.
Chốc (Impetigo) là bệnh nhiễm khuẩn da phổ biến ở trẻ em hơn người lớn. Vị trí thường bị chốc là vùng da hở như mặt, hai bên má, xung quanh các lỗ tự nhiên, da đầu, tay chân. Bệnh gây ngứa, gãi sẽ khiến phát tán vi khuẩn đến các phần khác của cơ thể.

Dấu hiệu đầu tiên của chốc là các sẩn hồng ban hoặc dát đỏ, kích thước 0,5-1cm, nằm rải rác. Sau đó bóng nước nhanh chóng phát triển trên dát đỏ, to bằng hạt đậu trở lên, chứa dịch màu vàng trong. Khoảng 24 giờ sau bóng nước chuyển thành dịch đục và hóa mủ. Trong dịch chứa nhiều vi khuẩn. Bọng nước vỡ tự nhiên hoặc do cào gãi và đóng vảy tiết màu vàng. Xung quanh vảy tiết thường có một viền vảy mỏng, hơi lõm ở trung tâm.
Trẻ có thể sốt cao nếu tổn thương nhiễm trùng hoặc bội nhiễm (nhiễm thêm vi khuẩn, vi trùng khác). Vảy tiết bong đi để lại nốt màu hồng, nhẵn, sau đó lành hẳn, không để lại sẹo hoặc chỉ tăng sắc tố.
Bác sĩ Bích cho biết nếu không được chữa trị hoặc điều trị không đúng, bệnh có thể kéo dài vài tuần, thậm chí vài tháng. Nghiêm trọng hơn, chốc có thể biến chứng tại chỗ thành chàm hóa (các mụn nước tập trung thành từng đám, phân bố quanh tổn thương chốc hoặc rải rác khắp cơ thể, ngứa nhiều); chốc loét (vết chốc sau khi vỡ để lại vết loét sâu dưới da, có thể rộng trên 2-3 cm, gây tổn thương lâu lành, để lại sẹo xấu). Hoặc biến chứng toàn thân như viêm hô hấp, nhiễm khuẩn huyết, viêm cầu thận cấp.

Chốc thường do nhiễm liên cầu khuẩn hay vi khuẩn tụ cầu vàng. Các yếu tố thuận lợi làm dễ phát sinh bệnh là thời tiết nóng bức, trẻ đổ mồ hôi nhiều, da ẩm ướt, da trầy xước, điều kiện vệ sinh kém hoặc có bệnh da phối hợp như viêm da cơ địa, nhiễm ký sinh trùng (chấy, rận, ghẻ), côn trùng đốt… Trẻ thường vui chơi, sinh hoạt chung với nhau ở lớp nên bệnh dễ lây lan.
Để phòng bệnh, bác sĩ Bích khuyến cáo phụ huynh chú ý tăng cường sức đề kháng, vệ sinh cho trẻ, nhất là sau khi mắc bệnh do virus như sởi. Nên tránh ở những nơi ẩm thấp, thiếu ánh sáng; giữ da trẻ khô ráo, sạch sẽ, thường xuyên cắt ngắn tóc, móng tay chân. Khi trẻ mắc chốc, hạn chế để trẻ gãi trầy xước vết thương. Các đồ dùng cá nhân của bé như quần áo, khăn… nên được dùng riêng, giặt sạch để tránh lây lan.
“Bệnh thường cần điều trị bằng kháng sinh và theo dõi chặt chẽ. Do đó, phụ huynh nên đưa trẻ đi khám sớm khi có các dấu hiệu bất thường thay vì tự điều trị tại nhà”, bác sĩ Bích nói.
HỆ THỐNG BỆNH VIỆN ĐA KHOA TÂM ANH