Bà Hương, 63 tuổi, đi khám do tiểu khó, tiểu buốt, bác sĩ phát hiện có một túi thừa gần gấp đôi bàng quang, được phẫu thuật điều trị triệt để.
Hai năm trước, bà Hương bị tiểu buốt, tiểu lắt nhắt, đi khám tại một bệnh viện, được chẩn đoán nhiễm trùng đường tiết niệu và uống thuốc, song tình trạng không cải thiện, tái phát ngay sau khi ngưng thuốc.
ThS.BS Cao Vĩnh Duy, khoa Tiết niệu, Trung tâm Tiết niệu – Thận học – Nam khoa, Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh TP HCM cho biết tình trạng nhiễm trùng đường tiết niệu kéo dài và tái phát nhiều lần cho thấy có một ổ chứa vi khuẩn bên trong hệ tiết niệu. Kết quả chụp CT phát hiện một khối dạng túi bất thường nằm cạnh bàng quang.
Bác sĩ soi bàng quang, phát hiện một lỗ thông lớn (tức cổ túi thừa) dẫn vào một túi kích thước hơn 8 cm, tức gần gấp đôi bàng quang khi rỗng (khoảng 5 cm). Bác sĩ chẩn đoán bà Hương bị túi thừa bàng quang lớn do hẹp niệu đạo.
“Việc xuất hiện túi thừa kích thước lớn cho thấy tình trạng tắc nghẽn đường ra bàng quang đã diễn ra âm thầm trong nhiều năm, khiến người bệnh sau khi tiểu xong lòng bàng quang đã hết nước, nước tiểu từ túi thừa lại chảy ngược vào khiến bệnh nhân muốn đi tiểu tiếp ngay lập tức”, bác sĩ Duy lý giải.

Túi thừa bàng quang xuất hiện khi các cơ bàng quang tăng co bóp để tống nước tiểu ra ngoài khiến lớp niêm mạc bàng quang bị đẩy phình ra. Vì túi thừa chỉ gồm lớp niêm mạc nên không có khả năng chủ động co bóp, dẫn đến hình thành sỏi túi thừa và tăng nguy cơ ung thư bàng quang nếu không được điều trị kịp thời.
Bác sĩ Duy chỉ định phẫu thuật nội soi điều trị cho người bệnh. Bác sĩ đưa dụng cụ phẫu thuật vào bụng qua các lỗ nhỏ trên thành bụng, sau đó bóc tách túi thừa ra khỏi các mô xung quanh. Vì túi thừa không có lớp cơ nên thành rất mỏng, dễ rách trong quá trình bóc tách. Nếu xảy ra vỡ, nước tiểu có thể tràn ra ngoài bàng quang, gây viêm mô xung quanh hoặc thậm chí viêm phúc mạc.
“Túi này còn có kích thước lớn nên dễ bị viêm dính do nhiễm trùng mạn tính. Việc bóc tách đòi hỏi sự tỉ mỉ để không làm thủng các cơ quan lân cận”, bác sĩ Duy nói.
Sau 4 tiếng toàn bộ túi thừa được bóc tách thành công, cho vào một túi chuyên dụng, đưa ra ngoài cơ thể qua lỗ trocar. Kết quả sinh thiết xác định lành tính. Bà Hương được xuất viện sau 4 ngày hậu phẫu, song cần mang ống thông tiểu khoảng 7-10 ngày để bàng quang không bị căng giãn bởi nước tiểu, giúp vết khâu mau lành.
Bệnh nhân bị nhiễm trùng kéo dài nên các bác sĩ ưu tiên phẫu thuật loại bỏ túi thừa trước nhằm kiểm soát triệu chứng và nguồn ứ đọng nước tiểu. Bên cạnh đó, do vùng phẫu thuật có tình trạng viêm dính nhiều, người bệnh lớn tuổi nên hạn chế can thiệp quá rộng trong cùng một cuộc mổ để đảm bảo an toàn. Dự kiến bà sẽ được tái khám để đánh giá lại tình trạng hẹp niệu đạo, từ đó có kế hoạch điều trị tiếp theo nhằm xử lý nguyên nhân gốc rễ và hạn chế nguy cơ tái phát túi thừa.

Túi thừa bàng quang có 2 dạng, gồm bẩm sinh do các khiếm khuyết trong quá trình phát triển của bào thai và mắc phải khi cơ quan này phải chịu áp lực cao trong thời gian dài để đẩy nước tiểu ra ngoài do một số bệnh lý như phì đại tuyến tiền liệt, hẹp niệu đạo, bàng quang thần kinh, sẹo xơ sau phẫu thuật… Trường hợp bà Hương do hẹp niệu đạo khiến cơ bàng quang phải co bóp quá mức trong thời gian dài.
Nhiều trường hợp túi thừa bàng quang không gây ra triệu chứng và chỉ tình cờ được phát hiện khi siêu âm. Việc điều trị phụ thuộc vào kích thước túi thừa và mức độ nghiêm trọng của triệu chứng. Nếu túi thừa nhỏ và không gây ra triệu chứng hoặc biến chứng sẽ được chỉ định theo dõi. Nếu do phì đại tuyến tiền liệt hoặc hẹp niệu đạo, người bệnh sẽ được điều trị các bệnh lý này trước. Trường hợp túi thừa lớn, gây nhiễm trùng tái phát, có sỏi hoặc nghi ngờ ung thư như bà Hương, cần được phẫu thuật cắt túi thừa để điều trị triệt để.
Bác sĩ Duy khuyến cáo, nếu có các dấu hiệu như tiểu khó hoặc nhiễm trùng đường tiểu tái lại nhiều lần, người bệnh cần đi khám chuyên khoa tiết niệu để được phát hiện và điều trị kịp thời.
*Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi
HỆ THỐNG BỆNH VIỆN ĐA KHOA TÂM ANH