Chị H. có u ở mông lúc 18 tuổi, sau 15 năm u tăng kích thước gấp 40 lần. U chiếm hết một bên mông, chèn ép thần kinh đùi, gây đau, chỉ có thể nằm nghiêng.

Ngày 8/5, chị B.T.H. (33 tuổi, TP.HCM) tái khám với bác sĩ CKI Lê Ngọc Vinh, vết thương ở mông lành lặn, chị đi đứng bình thường, đã có thể nằm ngửa sau nhiều năm.
Trước đó, chị H. có u ở mông bên trái năm 2007, ban đầu u chỉ bằng hạt đậu, cỡ 1cm. Hiện, u tăng kích thước gấp 40 lần, choán hết 1 bên mông, khiến chị không ngồi được, đi đứng khó khăn, dáng đi lệch về bên có u, thường đau mỏi, co rút vùng lưng hông. Chị sợ tiếp xúc người khác, phải nghỉ việc ở văn phòng, ở nhà nội trợ. 3 năm nay, chị chỉ ngủ nằm nghiêng bên phải. Để đỡ mỏi, chị kê gối dài sau lưng. Khi ra ngoài, chị phải mặc quần áo rộng thùng thình để che. Chị không dám phẫu thuật vì sợ đau, “đụng dao kéo” làm khối u lan rộng.

Bác sĩ CKI Lê Ngọc Vinh, Phòng khám Đa khoa Tâm Anh quận 7, nhận thấy da quanh u căng bóng, chiếm hết 1 bên mông. Kết quả siêu âm ghi nhận u bã đậu, lành tính, chèn ép thần kinh đùi. “Suốt 23 năm làm nghề, đây là lần đầu tiên tôi thấy u bã đậu khổng lồ như vậy” – bác sĩ Vinh nói.

Ê kíp phẫu thuật cắt u cho chị H. Cuộc phẫu thuật gặp khó vì u có đường kính đến 40cm, lâu năm, bám chặt vào các mô xung quanh, chèn ép thần kinh đùi. Phẫu thuật không cẩn thận sẽ khiến người bệnh gặp biến chứng teo cơ mông.
Vùng mông chứa nhiều mạch máu và thần kinh từ chậu hông đi qua để xuống chân, ảnh hưởng các hoạt động của chân như đi, đứng, ngồi, co, duỗi… Bác sĩ Vinh khéo léo tách bó thần kinh ra khỏi u, sau đó dùng dao siêu âm cắt u, lấy trọn u ra khỏi mông chị H., hạn chế mất máu ở mức thấp nhất. Kết quả cân cho thấy u nặng hơn 2kg.
Thông thường bác sĩ đặt ống dẫn lưu để thoát dịch vết thương ra bên ngoài. U của chị H. có kích thước quá lớn, sau khi cắt để lại khuyết hổng tròn, có đường kính hơn 40cm, quá trình vết thương lành sẽ tiết lượng dịch rất lớn, không thể đặt ống dẫn lưu. Bác sĩ may vết thương, để lại lỗ nhỏ và chèn gạc lấp đầy khuyết hổng. Chị H. được xuất viện ngay trong ngày. Mỗi ngày, chị đến phòng khám để điều dưỡng vệ sinh, lấy gạc cũ thấm đầy dịch tiết và chèn gạc mới. Sau 2 tuần, vết thương của chị H. bắt đầu lành lặn.
Thông tin từ Dữ liệu toàn cầu về Da liễu (DermNet), khoảng 20% người trưởng thành mắc u bã đậu. Loại u này có kích thước nhỏ như hạt đậu, phổ biến ở người từ 30 – 40 tuổi, xuất hiện ở bất cứ nơi nào trên cơ thể như đầu, cổ, tai, lưng, tay, chân… U tăng kích thước khoảng vài cm thì bắt đầu vỡ. Hiếm thấy u bã đậu khổng lồ, không vỡ, như trường hợp của chị H.
U bã đậu vỡ, rỉ dịch có mùi hôi, khiến người bệnh tự ti. Các u bã đậu phát triển nhanh, kích thước lớn, chèn ép hệ thần kinh, cần được điều trị nhanh chóng. Một số u bã đậu gần hoặc chèn ép mạch máu, vỡ có thể gây nhiễm trùng huyết.
Bác sĩ Vinh cho biết người bệnh cần được lấy trọn bao u bã đậu, tránh làm vỡ để hạn chế nguy cơ tái phát khiến người bệnh phải mổ đi mổ lại nhiều lần. Thời điểm thích hợp để lấy u là khi u còn kích thước nhỏ khoảng 1-2cm, chưa vỡ, chưa rỉ dịch. U càng lớn thì càng dễ chảy mủ, dịch, tăng nguy cơ nhiễm khuẩn, viêm loét, điều trị phức tạp. Người bệnh không nên tự ý rạch da, nặn bã nhờn vì dễ gây nhiễm trùng và tái phát nhiều lần.
U bã đậu lành tính nhưng phát triển dưới da, người bệnh có thể nhầm lẫn với nhiều tình trạng sức khỏe nguy hiểm khác, trong đó có ung thư. Người bệnh nên đi khám bác sĩ khi thấy u trên cơ thể, để được chẩn đoán, xác định loại u, tính chất u, can thiệp điều trị phù hợp.
HỆ THỐNG BỆNH VIỆN ĐA KHOA TÂM ANH