Bị bạn bè chế nhạo vì béo phì thời phổ thông khiến Trân (21 tuổi, An Giang) sống khép kín, ngại giao tiếp. Đến lúc vào đại học, Trân mới giảm cân thành công, lấy lại tự tin.
Vốn có cơ địa dễ tăng cân, từ nhỏ Trân đã tròn trịa mập mạp, cân nặng tăng dần đều theo từng năm. Bước vào cấp 3, Trân nặng hơn 80kg, bắt đầu nghe thấy những lời đàm tiếu, chọc ghẹo của bạn bè xung quanh. Các bạn hiếm khi gọi tên thật của cô mà thường dùng những từ như “voi mập”, “cái lu” khiến cô tổn thương.
Trân không mặc vừa đồng phục áo dài, phải đặt may ngoài hoặc mặc đồ thể dục là áo thun và quần rộng. Mỗi ngày đến trường là một cực hình với cô. Tự ti trước những lời châm chọc nên Trân gần như không giao tiếp với ai, đi học về chỉ ở trong nhà, không ra ngoài, không tham gia hoạt động tập thể.
“Mỗi ngày nhìn cơ thể sồ sề trong gương mình rất buồn. Quần áo mặc không vừa, thân hình nặng nề, khó chịu… Mình chỉ ước một lần được mặc áo dài thon thả như các bạn”, Trân tâm sự. Cô đã từng thử nhiều chế độ ăn kiêng khác nhau như DASH (chế độ ăn ít muối, tập trung vào rau, trái cây, thịt nạc), gạo lứt muối mè, GM Diet (chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt với từng loại thực phẩm riêng biệt mỗi ngày),… nhưng hầu hết các phương pháp đó đều mất cân bằng dinh dưỡng, khiến cơ thể cô suy nhược, tay chân run rẩy do kiêng khem thái quá. Hơn nữa, cô chỉ giảm được 2-3kg xong tăng cân lại nhiều hơn.
Trở thành sinh viên, cô vẫn giữ thói quen khép kín, hạn chế giao tiếp nhưng những người bạn mới ở trường đại học sống cùng phòng trọ đã nỗ lực giúp cô hòa đồng. Từ việc rủ Trân cùng nấu nướng, đi dạo phố, uống cà phê đến tìm những câu chuyện truyền cảm hứng của những người béo phì cho Trân tham khảo. Bài báo về một blogger người Nga nặng hơn 100kg đã vượt qua sự tự ti, trầm cảm, u uất để giảm cân và trở thành người nổi tiếng, đã truyền động lực cho Trân quyết tâm đến Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh TP.HCM (cơ sở phường Tân Sơn Hòa – quận Tân Bình cũ) để giảm cân một cách khoa học, chính thống. “Câu nói ‘chỉ khi nào thay đổi cách nghĩ thì bạn mới có thể thay đổi chính bản thân mình’ đã cho tôi thêm động lực và quyết tâm giảm cân bằng được”, Trân chia sẻ.

BS.CKII Trương Thị Vành Khuyên, khoa Nội tiết – Đái tháo đường cho biết, thời điểm tới khám, Trân nặng 81kg, chỉ số BMI 34, béo phì mức cao nhất, gan nhiễm mỡ độ 2, rối loạn mỡ máu, men gan cao, đa nang buồng trứng. Nếu không giảm cân, tình trạng men gan tăng cao có thể dẫn đến viêm gan, xơ gan, và ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng sinh sản của Trân sau này.
Bác sĩ Khuyên xây dựng liệu trình giảm cân cho Trân, đặc biệt chú ý đến chế độ ăn và tập luyện đúng cách. Ngoài sự hỗ trợ của thuốc uống và thuốc tiêm để giảm cảm giác thèm ăn, nhanh no, trong thực đơn hàng ngày, Trân nghiêm túc tuân thủ quy tắc giảm mỡ xấu, giảm đường, tăng cường rau củ. Thay vì ăn 3 bữa chính, cô chia thành nhiều bữa nhỏ trong ngày cách nhau từ 3-4 tiếng, ưu tiên protein nạc, chất xơ để nhanh no, tăng cơ.

Hàng tuần, Trân tham gia nhóm chạy bộ cùng các bạn. Lúc đầu Trân chỉ có thể đi bộ từng chặng ngắn, sau đó cô chạy tốc độ chậm rồi chuyển sang chạy đều. Quãng đường chạy từ 1km tăng dần lên 3km, 5km. Sau một tháng, Trân giảm được 4kg, 3 tháng sau, cân nặng của Trân còn 67kg, cơ thể thon gọn, đã có thể mặc một số trang phục yêu thích.
“Mục tiêu của mình là 55kg nhưng không vội vàng, cố giảm cân thật nhanh như những lần trước. Mình rút ra rằng, khi giảm cân đừng quan tâm đến những con số mà hãy tự cảm nhận sự thay đổi của bản thân qua từng ngày”, Trân chia sẻ.
Bác sĩ Khuyên cho biết, sự kỳ thị, đánh giá về ngoại hình hiện vẫn còn rất nặng nề trong xã hội khiến không ít bạn trẻ thừa cân, béo phì rơi vào tình trạng tự ti, u uất, trầm cảm, dễ có những suy nghĩ và hành động tiêu cực. “Cần xác định béo phì là một căn bệnh phải chữa trị chứ không chỉ là câu chuyện về vóc dáng, có như vậy những người thừa cân béo phì mới có niềm tin và động lực để giảm cân”, bác sĩ Khuyên nói.
Đức Hạnh
* Tên người bệnh đã thay đổi
HỆ THỐNG BỆNH VIỆN ĐA KHOA TÂM ANH