Kiến Thức Y Khoa (Khoa Nội Tổng Hợp)

3 Năm Không Dám Bế Con Vì Bệnh Động Kinh, Người Mẹ Hạnh Phúc Khi Điều Trị Khỏi Bệnh Hoàn Toàn

Khởi phát bệnh động kinh toàn thể chỉ 2 năm sau khi sinh đứa con đầu lòng, điều trị mất nhiều năm không khỏi, chị L.T.H (40 tuổi – Từ Sơn, Bắc Ninh) trở thành gánh nặng cho gia đình, phải bỏ dở công việc, không thể chăm sóc con cái, bị mọi người sợ hãi, xa lánh. Vậy mà, chỉ sau 1 năm điều trị với PGS.TS.BSCKII Nguyễn Văn Liệu tại chuyên khoa Nội Thần kinh Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh, Hà Nội, bệnh động kinh đối với chị đã là “chuyện của ngày hôm qua”. 

Bệnh động kinh – bước ngoặt u ám của cuộc đời

Là một người thợ may với đôi bàn tay khéo léo thiên phú, chị L.T.H sở hữu một tiệm may nhỏ lúc nào cũng tấp nập khách tại Từ Sơn, Bắc Ninh. Mải mê với nghề, đam mê trong việc “tay cầm sợi chỉ cái kim” nên mãi chị vẫn chưa lập gia đình. Bố mẹ, họ hàng, xóm làng thúc giục, làm mai mối cho chị nhiều đám mà chị vẫn lẻ bóng, ngày ngày cặm cụi bên chiếc máy may, mãi tới khi đã ngoài 30 tuổi, chị mới nên duyên với anh N.N.Đ – làm nghề mộc ở làng bên. Kết hôn muộn, chuyện con cái của anh chị cũng chậm trễ hơn những người khác, lấy nhau cả năm trời cũng chưa thấy tin vui gõ cửa, bố mẹ họ hàng lại quay sang giục chị chuyện con cái. 

“Tính tôi xưa nay cũng lạc quan lắm, cứ nghĩ chuyện gì đến thì sẽ đến thôi, kết hôn rồi con cái là duyên trời cho mà, vội thì cũng đâu có được ngay đâu, chỉ có mọi người xung quanh là ai cũng sốt ruột thay mình” – chị H. vui vẻ tâm sự. 

Hai vợ chồng rục rịch định lên Hà Nội khám sau 2 năm “thả” mà chưa có tin vui thì chị L.T.H có thai tự nhiên. Vậy là cả gia đình hạnh phúc đón một cô công chúa xinh xắn sau bao năm mong ngóng. Gia đình hạnh phúc, kinh tế ổn định, cứ nghĩ “chậm mà chắc”, cuộc sống thế là viên mãn, trọn vẹn vậy mà cuộc đời chị rơi vào bóng đêm u ám vào ngày con gái chị lên 2 tuổi.

Bệnh động kinh khiến chị L.T.H rơi vào bế tắc

Bệnh động kinh khiến chị L.T.H rơi vào bế tắc

“Hôm ấy, đang cho con ăn thì người tôi bỗng dưng lạnh toát, chóng mặt và rồi ngã quỵ không biết gì nữa. Đến lúc hồi tỉnh lại, tôi không thể nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra. Chỉ nghe chồng kể lại là thấy tiếng con khóc thét, chạy vào thì thấy tôi đang nằm vật ra nhà co giật, nhìn rất đáng sợ… Sau đó 3 ngày, tôi lại tiếp tục bị co giật, ngã xuống trong lúc đang nấu cơm.” 

Thấy vợ bị co giật liên tục, anh N.N.Đ lo lắng bỏ hết công việc, vội đưa vợ đi khám ở bệnh viện tỉnh. Sau quá trình thăm khám thì các bác sĩ nhận định chị L.T.H mắc động kinh vô căn dạng toàn thể. 

Chịu tiếng “điên dở” vì bệnh động kinh

Bệnh động kinh khởi phát đột ngột khiến cuộc sống của chị H. rơi vào những tháng ngày đen tối. Chị dần rơi vào trạng thái tuyệt vọng khi cứ cách 2 ngày, chị lại chịu đựng cơn giật co cứng, sùi bọt mép, bất tỉnh… Cửa hàng may phải đóng cửa vì một lần chị lên cơn co giật ngay trước mặt khách, người ta sợ hãi đồn đoán chị bị điên, nên chẳng còn mấy ai dám lui tới. Vậy là kinh tế gia đình trở nên khó khăn hơn khi chỉ trông vào sức lao động của một mình anh Đ. 

Từ một người khỏe mạnh, chị H. đã trở thành gánh nặng cho gia đình, thậm chí chị không thể làm những công việc hàng ngày như nấu cơm hoặc trông con vì sợ lên cơn co giật ngã vào bếp hay đang bế con thì co giật sẽ ngã cả mẹ lẫn con. 

Bệnh động kinh khiến chị chỉ có thể làm những công việc lặt vặt trong nhà

Bệnh động kinh khiến chị chỉ có thể làm những công việc lặt vặt trong nhà

“Làm gì có nỗi bất hạnh nào hơn việc làm mẹ mà không thể chăm bẵm, âu yếm đứa con mình dứt ruột đẻ ra?” – chị L.T.H tâm sự đầy xót xa.

Bệnh tật khiến chị cảm thấy mặc cảm và tự ti, từ một người lạc quan và yêu đời thì giờ đây có lúc chị còn nghĩ tới cái chết để giải thoát cho chính bản thân mình. “Nhiều lần tỉnh dậy sau cơn co giật, thấy con nhìn mình bằng ánh mắt sợ sệt, cảm giác đau đớn không tả xiết. Hàng xóm, họ hàng có người ác mồm bảo mình bị điên dở hay là bị ‘ma ám, vong hành’ nên tôi vô cùng sợ hãi, nhiều lúc muốn chết đi cho xong, sợ gặp tất cả mọi người, kể cả người thân. ” – chị H. nghẹn ngào.

Bị mọi người xung quanh kì thị, chị H. cảm thấy mặc cảm và tự ti. 

Bị mọi người xung quanh kì thị, chị H. cảm thấy mặc cảm và tự ti.

Người ta thường bảo, “có bệnh thì vái tứ phương”, anh N.N.Đ – chồng chị L.T.H cũng chẳng ngần ngại đưa vợ đi chạy chữa khắp nơi. 2 năm trời uống thuốc điều trị tại bệnh viện tỉnh mà bệnh tình của chị cũng không hề thuyên giảm, cơn giật vẫn cứ xuất hiện đều đặn 2 ngày 1 lần. Nghe nói có chỗ bắt mạch, bốc thuốc chỉ cần vài thang thuốc là cắt cơn động kinh, anh N.N.Đ cũng chẳng ngại đường xá xa xôi mà đưa vợ đi nhưng tình trạng của chị L.T.H vẫn không có tiến triển gì.

Kinh tế gia đình ngày một hao mòn vì tiền thuốc men, tiền chữa bệnh lại không thể làm những việc trong gia đình để giúp đỡ chồng, đi ra ngoài thì bị mọi người soi mói, chỉ trỏ, chị L.T.H dần rơi vào trạng thái trầm cảm. 

“Có những ngày chẳng đi đâu làm gì cả, chỉ nằm trong nhà và khóc, nghĩ sao ông trời lại đày đọa tôi, cả đời ăn ở lương thiện mà sao tự nhiên lại khổ thế?” – chị L.T.H xúc động. 

Bệnh động kinh – “chuyện của ngày hôm qua”

Tưởng chừng chứng bệnh động kinh sẽ đeo bám chị cả cuộc đời thì tình cờ chị được một người họ hàng xa giới thiệu chị tới PGS.TS.BSCKII Nguyễn Văn Liệu để chữa bệnh, mà theo lời người họ hàng này là: “Bác sĩ này khám giỏi nhất nhì cả nước về bệnh thần kinh, khám bác này thử xem thế nào, cũng nhiều người khỏi lắm”. Nghĩ kinh tế gia đình đã trở nên khó khăn, bây giờ lại phải lên Hà Nội chữa bệnh thì tốn kém quá nên chị L.T.H lại chần chừ. “Cũng may là anh Đ. chồng tôi cứ nhất nhất bảo vợ là phải thử mới biết, còn nước còn tát” – chị L.T.H nói. 

Chính bởi sự động viên quý giá từ người chồng luôn yêu thương vợ hết mực mà chị gặp được “đúng thầy, đúng thuốc” để rồi sau 1 năm điều trị với PGS.TS.BSCKII Nguyễn Văn Liệu, bệnh động kinh của chị H đã trở thành “chuyện của ngày hôm qua”, thành một đoạn ký ức mà chị không muốn nhớ đến.

“Sau khi thăm khám, dù cho bác sĩ đã khẳng định ‘cứ kiên trì sẽ cắt được hết cơn, tiên lượng tốt có thể chỉ sau một thời gian là dừng thuốc được rồi’ nhưng tôi vẫn bán tín bán nghi, nghĩ lại mà thấy áy náy với bác sĩ.” – chị L.T.H cười. 

Những tháng đầu điều trị nội khoa với PGS.TS.BSCKII Nguyễn Văn Liệu, bệnh tình vẫn chưa thuyên giảm, nghĩ rằng đây là bệnh mạn tính không thể khỏi nên đã không ít lần chị định từ bỏ điều trị. Nhờ có người bạn đời luôn bên cạnh động viên kịp thời với niềm tin được “thắp lửa” từng ngày từ bác sĩ Nguyễn Văn Liệu rằng bệnh chắc chắn khỏi, chị lại tiếp tục cố gắng. Những cơn động kinh cứ thế thưa thớt dần từ 2 ngày rồi tới 1 tuần, 2 tuần, thậm chí cả tháng mới xuất hiện cơn co giật. 1 năm sau khi tiếp nhận điều trị, bác sĩ bảo chị đã có thể dừng thuốc và tái khám 3 tháng 1 lần để theo dõi. 

“Hạnh phúc nhất bây giờ là lại được ngồi vào máy, may cho con những bộ váy con thích, được vào bếp để nấu cho chồng con những món ăn ngon và được làm vợ, làm mẹ đúng nghĩa” – chị H. hạnh phúc nói.

Chị H. đã có thể tự tin vào bếp sau khi khỏi bệnh

Chị H. đã có thể tự tin vào bếp sau khi khỏi bệnh

Mong muốn được chia sẻ với những người mắc bệnh tương tự mình, chị L.T.H tâm sự: “Nhiều trường hợp không được may mắn như tôi chính vì chấm dứt điều trị giữa chừng vì nghĩ rằng là bệnh không thể chữa khỏi, hoặc chủ quan không chữa đến cùng, nhưng bệnh này bác Liệu đã bảo với tôi rằng cứ 10 người thì 7 người sẽ khỏi, vấn đề là sự kiên trì. Thật sự tôi thấy may mắn khi tôi có thể cắt cơn động kinh của mình nhờ bác sĩ Liệu. Bác sĩ đã mang đến một cuộc sống mới cho tôi. Mọi thứ với tôi bây giờ hạnh phúc và viên mãn lắm. Không còn bế tắc, buồn tủi nữa.” 

Hotline: 1800 6858